Ý nghĩa của chữ Nhẫn trong cuộc sống hàng ngày Nhẫn Chữ Cái

Vậy nên, anh em với tranh nhau tí đất đai, vợ chồng mang nổi cơn tam bành, ta mang "hận" sếp, sở hữu xích mích gì sở hữu hàng xóm, có bị ai "đì" đi nữa, thôi thì nhẫn đi.

Con tim nhức nhói lắm, khi thấy mình bắt buộc chịu cất thua thiệt, cần kém chị kém em, bởi thế hậm hực, tức tối nổ con ngươi con mắt chỉ vì các thứ nhỏ nhặt.

Người ta có loại ví đầm hàng hiệu xịn hơn, thế là bắt buộc đua đòi chẳng thua kém gì, kẻo sở hữu tiếng "quê"! Hoặc người ta xe nọ xe kia, trường hợp mình ko có, thì đau buồn mà bi luỵ trách móc số sao mãi chả giàu để được làm… đại gia.

Thuở phong kiến, chồng với là nông dân thì vợ cũng cần hầu như hầu ông chủ; thời này, chồng mà lười biếng, lại mắc tính loăng quăng người yêu bịch, cờ bạc thì dè chừng! Vợ mà đỏng đảnh, hay "không biết đẻ", hay nọ kia, lơ mơ là ông quăng quần áo ra ngoại trừ đường.

Cho nên, hôn phối cũng nhanh, mà chia tay, ly dị cũng quá lẹ. Chẳng với vấn đề gì phải kéo dài những mấy chục năm. Thời này, chữ nhẫn là chữ gì mà đòi hỏi buộc phải mất thời kì đến vậy?

Nhẫn, cũng không bắt buộc là nhục một cách hèn nhát :

Thời xưa, vua Câu Tiễn nằm gai nếm mật, nuốt tất cả tủi nhục chỉ để chờ thời cơ làm cho cần chuyện lớn. Như vậy, chiếc chữ nhẫn nhục vươn lên là động cơ sống, thành quái chiêu của một số người nhằm đạt đến mục tiêu nên thiết của họ.

Ngược lại, chữ nhẫn như trái tim người thương tát của Quan Âm Thị Kính lúc bị "vu oan" hầu hết bề, lay động thân tâm của con người, ấy là:

"Chữ rằng nhẫn nhục nhiệm hòa/ Nhẫn điều khó nhẫn mới là chân tu…"

Nhẫn ngày nay, rộng rãi lúc đã thành nhẫn nhục một cách hèn nhát. Nhẫn quá, thành ra… nhục. Nó là điều sỉ nhục, làm xấu hổ, tổn thương đến lòng tự ái của mình.

Nhục, bởi vì sợ quyền thế, nhục vì đang nằm trong hoàn cảnh bất lợi chưa thể báo oán được, nhục để mong cầu sở hữu người khen, hay được chức trọng, quyền cao, nhẫn nhục vì khinh bỉ đối thủ, hay tự cho mình cao hơn người, ko thèm chấp nê, phản đối.

Hiểu sai chữ nhẫn nhất là khi ghép chữ nhẫn có chữ tâm, để phát triển thành nhẫn tâm, ác độc. Cũng như hiểu chữ nhẫn có thói quen chịu chứa đến mức hèn yếu, bạc nhược hết ngày này, qua tháng khác, và cơ đồ sự nghiệp, thành tựu chẳng thấy đâu, chỉ thấy con người ngày một èo uột đi, thảm hại, nhưng họ vẫn tự ru mình là ta đang… nhẫn 1 phương pháp chính đáng.

Nhẫn nhục một bí quyết hèn nhát, là mềm yếu, cam chịu vô ích, rồi tự mình chìm trong chiếc cõi mịt mờ của mình, sẽ thành kẻ chui sâu vào vỏ ốc, và điều này sẽ khiến cho suy thoái xã hội, đạo đức con người, làm cho cái ác, mẫu tham, loại xấu có mầm mống và nguy cơ phát triển.

Nhưng trường hợp ko biết nhẫn, bạn sẽ mang một khuôn mặt… xấu xí:

Nếu bạn ko biết giữ được cho mình một chữ nhẫn, khi nào đầu óc bạn cũng căng ra, như 1 chảo lửa, bạn có thể phản ứng tức tốc những vấn đề vừa xảy ra một phương pháp nông nổi, thiếu suy nghĩ…

Gặp chuyện khó chịu, không may, tức thì lửa giận nổi lên, trường hợp nhẹ thì chỉ biểu lộ ra dung nhan mặt, hành động nóng nảy, nhưng nặng và đáng sợ hơn nữa, đấy là để chất đựng trong lòng.

Bạn biết không, các cơn nóng giận đấy khiến cho cho khuôn mặt con người bỗng chẳng dễ coi chút nào và trở thành rất xấu. Đôi khi, chẳng các chúng ta ko giải quyết được việc gì, mà còn tự tạo thêm các hành động nông nổi, gây thêm bực bõ đúng như các cụ đã nói: "Tâm oán giận, mạnh hơn lửa dữ".

Thật vậy, chỉ một phút nổi nóng, không tự kìm chế được mình mà không dằn được cơn tức giận, nghĩa vợ chồng phải phân rẽ, bạn bè phát triển thành kẻ oán thù, và mâu thuẫn dẫn tới xung đột (đánh đập vợ con đến tàn tật, vợ giết mổ chồng, con thịt cha, đốt phá nhà cửa, tự hủy hoại thân nhẫn nhịn trong công việc thể mình…)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *